Tên gỗ trên thị trường: một tên mấy loại, và tên thương mại khác tên loài
Hỏi ba người bán về cùng một cái tên gỗ, có khi nhận ba câu trả lời khác nhau — và không ai nói dối. Vấn đề nằm ở chính cái tên.
Bài này nói về chuyện tên gọi trong ngành gỗ: vì sao nó rối, và người mua làm được gì với nó.
Ba hệ tên chạy song song
Hiểu chỗ này thì phần lớn mâu thuẫn tự sáng ra.
Tên dân gian. Cái tên người ta gọi ở từng vùng. Cùng một loài cây có thể mang mấy tên khác nhau ở ba tỉnh, và ngược lại, một cái tên có thể chỉ mấy loài khác hẳn nhau.
Tên thương mại. Cái tên dùng khi bán hàng. Nó thường nghe sang hơn, đôi khi mượn tên một loại gỗ quý để gọi một loại gỗ gần giống — và điều này ở nhiều nơi là thông lệ ngành chứ không phải gian lận.
Tên khoa học. Tên loài, duy nhất cho mỗi loài. Đây là hệ duy nhất không nhập nhằng, nhưng lại gần như không ai dùng ở chợ.
Ba hệ này không ánh xạ một-một vào nhau. Đó là lý do một câu hỏi tưởng đơn giản như "đây là gỗ gì" có thể không có câu trả lời gọn.
Mấy kiểu nhập nhằng hay gặp
Không phải kiểu nào cũng là chuyện xấu.
Một tên, nhiều loài. Phổ biến nhất. Tên đó đúng theo nghĩa dân gian, nhưng chất gỗ và giá có thể cách nhau nhiều lần.
Tên ghép thêm chữ. Thêm một chữ vào trước hoặc sau tên loại quý để chỉ một loại khác — nghe gần giống, giá thì khác hẳn. Người mua nghe lướt rất dễ nhớ nhầm thành loại quý.
Tên theo nơi xuất xứ. Cùng loài nhưng trồng ở vùng khác nhau được gọi khác nhau và định giá khác nhau.
Tên theo phần của cây. Lõi, dác, gốc, rễ — cùng một cây mà mỗi phần một tên và một mức giá.
Tên mới đặt gần đây. Có những cái tên chỉ mới xuất hiện vài năm, sinh ra từ cách bán hàng chứ không có trong nghề mộc truyền thống.
Hỏi gì để bớt nhập nhằng
Không đòi hỏi bạn phải biết về gỗ.
"Anh chị gọi tên này thì tên khoa học là gì?" Người bán nghiêm túc hoặc trả lời được, hoặc nói thẳng là không chắc — cả hai đều là câu trả lời tốt. Người trả lời vòng vo là một thông tin khác.
"Đây là lõi hay có cả dác?" Câu này cho biết nhiều về giá và độ bền hơn là bản thân tên gọi.
"Gỗ này nhập hay trong nước, từ vùng nào?"
"Có ghi tên này trên hoá đơn không?" Đây là câu tách được lời nói khỏi cam kết. Người bán ngại ghi đúng cái tên vừa nói là điều đáng chú ý.
Và một câu hữu ích hơn mọi câu về tên: "Món này khác món kia ở chỗ nào mà giá chênh vậy?" — câu này bắt người bán nói về tính chất chứ không nói về nhãn.
Giới hạn thật: tên không kiểm được bằng mắt
Đây là chỗ nên nói rõ để khỏi mất tiền oan.
Nhìn vân, ngửi mùi, gõ nghe tiếng — mấy cách này phân biệt được nhóm, không định được loài. Người làm nghề lâu năm đoán đúng thường xuyên, nhưng đó là kinh nghiệm chứ không phải phép kiểm.
Muốn biết chắc loài thì phải giám định bằng phương pháp chuyên môn tại đơn vị có chức năng — và chi phí đó chỉ đáng khi món hàng đủ lớn.
Nên với phần lớn món thông thường, cách thực tế là: mua vì cái mình cầm trên tay chứ không mua vì cái tên. Nếu món đó đẹp, chắc, vừa giá bạn định trả, thì tên gọi ít quan trọng hơn người ta tưởng.
Khi tên gắn với loài được bảo vệ
Phần này cần biết trước khi mua món lớn.
Một số loài gỗ nằm trong danh mục có quy định riêng về khai thác, mua bán và vận chuyển, gồm cả quy định theo công ước quốc tế về buôn bán động thực vật hoang dã. Với những loại này, giấy tờ nguồn gốc lâm sản không phải thủ tục hình thức.
Bài này không liệt kê danh mục hay thủ tục — chúng đổi theo thời điểm và theo loài, nên một danh sách chép lại có thể khiến bạn tin nhầm. Chỗ hỏi đúng là cơ quan kiểm lâm.
Điểm thực tế đáng nhớ: đồ đã đóng thành sản phẩm và đồ nguyên liệu được quản khác nhau, và mang qua biên giới lại là chuyện khác nữa. Định mua món lớn hoặc định mang đi xa thì hỏi trước, đừng hỏi sau.
Khi bạn là người bán
Ngành này có một khoảng xám mà người bán tử tế nên tự vạch ranh cho mình.
Dùng tên thương mại thì nói rõ đó là tên thương mại. Một câu "bên em gọi là …, tên thường gọi trong nghề là …" mất ba giây và giữ được uy tín lâu dài.
Đừng để khách tự hiểu nhầm rồi im. Khách nghe một cái tên gần giống loại quý và gật gù — người bán biết rõ họ đang hiểu nhầm. Im lúc đó là bán được một lần và mất một khách.
Ghi đúng tên lên hoá đơn. Đây là chỗ phân biệt rõ nhất giữa người bán đàng hoàng và người bán lấy được.
Khách phong thuỷ phần lớn mua bằng niềm tin vào người bán. Niềm tin đó đắt hơn chênh lệch của một món hàng, và mất rồi thì không mua lại được.
Khi món đồ đã mua rồi mà nghi tên gọi sai
Trường hợp hay gặp: mua xong, đọc thêm, rồi thấy tên không khớp.
Trước hết xem mình đang so với cái gì. Nhiều khi bài viết bạn đọc dùng tên khoa học còn người bán dùng tên dân gian — hai bên nói cùng một thứ bằng hai ngôn ngữ, không ai sai.
Xem lại hoá đơn. Nếu trên hoá đơn ghi đúng cái tên người bán nói thì bạn có cơ sở để hỏi lại. Nếu hoá đơn ghi chung chung thì phần lời nói rất khó chứng minh.
Quay lại hỏi bằng giọng tìm hiểu. Nhiều người bán cũng chỉ lặp lại tên mà nhà cung cấp đưa xuống, và chính họ cũng chưa tra. Hỏi thẳng mà nhẹ thường ra chuyện hơn là hỏi theo kiểu bắt lỗi.
Cân xem có đáng đi tiếp không. Với món nhỏ thì chi phí giám định thường vượt giá trị món hàng. Với món lớn thì đáng, và lúc đó nên có kết quả giám định trước khi nói chuyện đổi trả.
Còn nếu món đó bạn vẫn thích và vẫn dùng tốt — một cái tên không đúng không làm hỏng món đồ. Điều đáng ghi nhớ chỉ là chỗ mua và cách họ trả lời, cho lần sau.
Ba điều gọn lại
Một, ba hệ tên chạy song song — dân gian, thương mại, khoa học — và chúng không ánh xạ một-một, nên "đây là gỗ gì" nhiều khi không có câu trả lời gọn.
Hai, nhìn vân ngửi mùi chỉ phân biệt được nhóm chứ không định được loài; muốn chắc thì phải giám định chuyên môn, và điều đó chỉ đáng với món đủ lớn.
Ba, một số loài có quy định riêng về mua bán và vận chuyển — hỏi cơ quan kiểm lâm trước khi mua món lớn, đừng hỏi sau.