Món khó bán lại: vì sao không ai hỏi, và làm gì với nó
Nhiều người rao bán lại một món vật phẩm rồi ngồi chờ, và không ai hỏi. Rao lại lần nữa, hạ giá, vẫn không ai hỏi. Cuối cùng cất vào tủ và thôi.
Bài này nói thẳng về chuyện đó: vì sao phần lớn vật phẩm rất khó bán lại, cách nhận ra ngay từ lúc mua, và làm gì với món đang nằm im trong tủ.
Sự thật nên biết: phần lớn món không có thị trường bán lại
Đây là điều ít khi được nói ra, nhưng biết trước thì đỡ hụt hẫng.
Một món có bán lại được hay không phụ thuộc chuyện có người đang đi tìm đúng thứ đó hay không — chứ không phụ thuộc vào việc nó đẹp tới đâu hay bạn đã mua bao nhiêu.
Với phần lớn vật phẩm phổ thông, người muốn mua thường chọn mua mới: giá không chênh nhiều, được chọn đúng ý, và nhiều người thấy thoải mái hơn khi mua mới. Vậy nên món đã dùng ở tầm giá phổ thông gần như không có cầu.
Điều này không có nghĩa món đó không đáng mua. Nó chỉ có nghĩa là đừng tính giá trị bán lại vào lý do mua — mua vì mình thích và mình dùng, chứ đừng mua vì nghĩ sau này bán lại được.
Cái gì làm một món dễ bán lại hơn
Không phải để bạn đi săn, mà để nhận ra mình đang cầm loại nào.
Có người sưu tầm dòng đó. Khi tồn tại một nhóm người đi tìm, thì mọi việc khác dễ hơn hẳn.
Nhận dạng được rõ ràng. Món mà người mua kiểm chứng được là gì thì dễ bán hơn món chỉ dựa vào lời kể.
Có giấy tờ và hồ sơ đi kèm. Hoá đơn gốc, giấy kiểm định nếu có, ảnh từ lúc mới, hộp và phụ kiện ban đầu.
Tình trạng tốt và nguyên bản. Món đã sửa, đã thay dây, đã mài lại thường mất giá đáng kể — dù nhìn có thể đẹp hơn.
Tầm giá cao hơn hẳn mặt bằng. Nghịch lý là món đắt tiền nhiều khi dễ bán lại hơn món tầm trung, vì người mua nhóm đó chủ động đi tìm.
Nếu món của bạn không có mấy điểm trên thì không phải tại bạn rao sai chỗ — có thể là cầu vốn không tồn tại.
Trước khi kết luận là khó bán: kiểm ba chỗ
Đôi khi vấn đề nằm ở cách rao chứ không ở món hàng.
Ảnh. Chụp ngoài sáng tự nhiên, nhiều góc, chụp cả chỗ có khuyết điểm. Ảnh mờ và ảnh chỉ một góc làm người mua nghi ngờ hơn là bị thuyết phục.
Mô tả. Ghi rõ món gì, cỡ bao nhiêu, mua khi nào, dùng ra sao, có sửa gì chưa. Mô tả đầy đủ lọc bớt người hỏi cho vui và giữ lại người thật sự quan tâm.
Giá. Đây là chỗ hay lệch nhất. Nhiều người lấy giá mình đã mua làm mốc, trong khi người mua lấy giá mua mới hôm nay làm mốc. Hai cái mốc khác nhau thì không gặp nhau được.
Nếu đã chỉnh cả ba mà vẫn không ai hỏi trong một thời gian đủ dài, thì nên chấp nhận: không phải cách rao, mà là không có cầu.
Món đang nằm im trong tủ: bốn lựa chọn
Xếp từ dễ tới khó.
Dùng lại. Nghe đơn giản nhưng rất hay bị bỏ qua. Nhiều món bị cất đi vì không hợp chỗ cũ, chứ không phải vì hỏng — đổi chỗ đặt hoặc đổi cách dùng là nó sống lại.
Cho hoặc tặng người thích nó. Với món có ý nghĩa, đây thường là lựa chọn nhẹ nhõm nhất. Người nhận thấy vui và món đồ được dùng thật.
Bán theo lô. Vài món gộp lại bán cho tiệm hoặc cho người buôn thì dễ hơn bán lẻ từng món — tất nhiên giá thấp hơn, nhưng đổi lại là xong việc.
Giữ mà không rao nữa. Nếu bạn không cần tiền và món đó có kỷ niệm, thì giữ cũng là một quyết định. Điều nên tránh là trạng thái lửng lơ — không dùng, không cho, mà cứ vài tháng lại rao một lần rồi thất vọng.
Chọn một trong bốn rồi làm dứt điểm thì nhẹ hơn nhiều so với để món đồ nằm đó như một việc chưa xong.
Khi bán lại: mấy điều nên làm cho phải
Bán được rồi thì cách bán vẫn quan trọng.
Nói đúng tình trạng. Có sửa thì nói có sửa, có xước thì nói có xước. Giấu một khuyết điểm nhỏ để bán được giá cao hơn chút thì thường đổi lại bằng một cuộc tranh cãi lớn hơn nhiều.
Không gán cho món đồ công dụng bạn không kiểm chứng được. Kể lại điều mình biết thì được; hứa hẹn thay người bán cũ thì không.
Giữ lại bằng chứng giao dịch. Tin nhắn thoả thuận, ảnh món lúc giao, xác nhận đã nhận.
Gặp ở nơi công cộng ban ngày nếu giao trực tiếp, và với món đáng tiền thì rủ theo một người.
Và nếu là món được tặng, cân nhắc chuyện người tặng có biết không — chuyện này thuộc phần tế nhị hơn là phần đúng sai, nhưng nghĩ trước vẫn hơn.
Rút ra cho lần mua sau
Phần có ích nhất của cả bài.
Mua trong mức mà mình mất cũng không tiếc. Vì khả năng thu lại tiền là thấp với hầu hết các món.
Giữ hồ sơ từ ngày đầu. Hoá đơn, ảnh, giấy tờ kèm theo, thông tin nơi mua. Chi phí bằng không, mà nó là thứ duy nhất giúp bán lại về sau.
Cân nhắc kỹ hơn với món đắt. Món càng đắt thì càng nên hỏi: nếu vài năm nữa mình không còn thích, chuyện gì xảy ra với nó.
Đừng nghe lời hứa về giá trị tăng. Ai bán hàng mà kể rằng món này sau sẽ lên giá thì đó là lời chào hàng, không phải thông tin — và người nói câu đó không chịu trách nhiệm gì nếu điều ngược lại xảy ra.
Ba điều gọn lại
Một, phần lớn vật phẩm phổ thông không có thị trường bán lại — vì người muốn mua thường chọn mua mới.
Hai, kiểm ảnh, mô tả và giá trước khi kết luận; riêng giá thì nhớ người mua lấy giá mua mới hôm nay làm mốc, không lấy giá bạn đã trả.
Ba, đừng tính giá trị bán lại vào lý do mua, và đừng tin lời hứa món này sau sẽ lên giá.